Tìm kiếm Tìm

Quan văn và Quan võ

Chúng ta đọc sách hoặc truyện cổ vẫn đa phần nghĩ rằng quan võ chỉ giỏi võ, quan văn chỉ giỏi văn.

Chúng ta đọc sách hoặc truyện cổ vẫn đa phần nghĩ rằng quan võ là một vị giỏi võ, sức khoẻ hơn người, và thường là hữu dũng vô mưu, tức là có sức khoẻ nhưng không có mưu lược. Còn quan văn là một thư sinh giỏi về văn thơ, bày mưu lược nhưng không biết nhiều về võ. Xong thực tế có thể là không phải như vậy


Trước đây chế độ phong kiến các vị vua ngày xưa phân ra quan văn và võ chỉ là phân định như sau:


Người thời xưa đã làm quan, đã làm sự nghiệp lớn đều rèn luyện cả văn võ, không có người nào chỉ được học võ mà không học văn hoặc ngược lại chỉ học văn mà không học võ. Khi học cao lên, năng lực về cả hai môn này có thể khác nhau, nếu cả hai đều ngang nhau, đều giỏi thì người ta gọi là văn võ song toàn. 


Nếu có khả năng bày mưu lược đoán trước tình hình trước khi sự việc xảy ra thì thường được xếp vào hàng quan văn. Nếu khả năng ứng dụng mưu lược tốt, ra sự việc thực tế, trận mạc thực tế mà nắm bắt tình hình nhanh, xử lý tình huống kịp thời và tốt thì được xếp vào hàng quan võ.


Thông thường thì quan võ giỏi võ hơn quan văn và ngược lại. Xong cũng có rất nhiều trường hợp xếp là quan văn không hẳn là kém võ hơn quan võ nào đó, và xếp là quan võ không hẳn đã kém văn hơn người khác. Nó chỉ là tính chất năng lực của bản thân họ khác nhau mà được xếp như vậy thôi.