Tìm kiếm Tìm

Lời nhận xét và lời kết luận

Trong một nhận định luôn có điều kiện khởi đầu của nguyên nhân xảy ra, sau đó mới kết luận là kết quả của nguyên nhân trước. Như vậy cần nắm rõ nguyên nhân rồi mới xem xét đến kết quả, để đánh giá cần phải hỏi lại nguyên nhân hay điều kiện khởi đầu của nó.

Trong một nhận định luôn có điều kiện khởi đầu của nguyên nhân xảy ra, sau đó mới kết luận là kết quả của nguyên nhân trước. Như vậy cần nắm rõ nguyên nhân rồi mới xem xét đến kết quả, để đánh giá cần phải hỏi lại nguyên nhân hay điều kiện khởi đầu của nó.


Nhận xét thường có tính chất khía cạnh hay nhìn nhận rồi đưa ra trên thực tế của một sự việc xảy ra, mang tính cấp thời trong thời gian ngắn, mang tính sự vụ trong công việc trước mắt. Nhận xét không mang tính tổng quát về năng lực, về con người. "Cô ấy rất xấu, nếu khi cô ấy đã 80 tuổi" chỉ là một lời nhận xét.


Kết luật là tổng quát cả một quá trình, là đánh giá trình độ chung lâu dài về người đó. Như vậy, khi nhận xét một người làm công việc nào đó kém, lười không hoàn thành, không trách nhiệm cao thì không có nghĩa là kết luận người đó như vậy. Chúng ta chỉ nhận xét thời điểm đó, công việc đó họ là như vậy.


Thực tế người đó vẫn có thể được kết luận, được đánh giá chung là: thông minh, nhanh nhẹn, trình độ khá làm quản lý được, và trách nhiệm cao hơn hẳn mặt bằng chung của công ty.


Ví dụ: trưởng Ban Thanh Tra đang làm công việc thanh tra, nhưng vẫn được nghe là “làm công việc đó yếu, không đủ trình độ để xử lý việc đó, năng lực còn kém chưa làm được, phải tập nhiều mới được.” Nếu nghe và hiểu công ty đang đánh giá mình là: yếu, không đủ trình độ, năng lực kém chưa làm được thì cách hiểu này là rất thiếu sót. Bởi khi gặp công việc khó bị nhận xét như vậy là đúng. Năng lực so với việc khó đó là yếu, là không đủ trình độ giải quyết, là còn kém chưa thể làm được.


Nhưng kết luận chung thì vẫn giao việc mảng thanh tra đó cho trưởng Ban Thanh Tra làm, năng lực chung ở công ty vẫn là tốt, trình độ chung vẫn đạt yêu cầu.