Tìm kiếm Tìm

Câu chuyện về hòn đảo xứ sở người mờ

Ở một hòn đảo nọ người dân đều bị dính 2 mi mắt bẩm sinh. Họ có thể biết ban đêm thì tối đen, ban ngày thì hơi mờ sáng, nhìn vào mặt trời thì hơi mờ đỏ. Họ sinh hoạt mọi việc đều sờ bằng tay, đi lại bằng gậy. Ai có gậy thẳng dài, nhẵn mịn và dễ cầm thì người đó thường có cuộc sống hanh thông hơn, dễ dàng hơn, phát triển hơn, hạnh phúc hơn.

 

Một hôm, có một người mắt sáng thứ nhất lạc vào hòn đảo sở mờ. Thấy người dân ở đây sống khổ vì bị mờ mới nói cho họ biết là: “họ bị mờ, cuộc sống là có thể sử dụng mắt để nhìn thấy ánh sáng và mọi vật dễ dàng không cần phải dùng gậy để dò đường, dùng tay để sờ mọi vật….” Nhưng người dân ở đây không hiểu, thật vô lý làm sao đi đường lại không dùng gậy để dò, không sờ bằng tay mà biết được vật, ông này nói xạo, toàn những điều điên khùng phi thực tế. Lại còn nói là có thể vứt bỏ cái gậy đi mà vẫn sống vui vẻ hạnh phúc thì thật vớ vẩn. Người mắt sáng này thấy mọi người hòn đảo mờ này đều không tin điều mình nói nên đành buồn bã bỏ đi.

 

Một thời gian sau, có một người mắt sáng thứ hai đi vào hòn đảo sở mờ. Thấy người dân ở đây sống khổ vì bị mờ mới nói cho họ biết như người đầu tiên. Xong cũng nhận được kết quả tương tự người thứ nhất. Vì lòng yêu thương muốn giúp họ đỡ khổ, đành ở lại đó một thời gian, chỉ cho họ một vài kiến thức và cách sống của người sáng mắt như làm ra một vài đồ vật mới thuận tiện trong sinh hoạt hơn, chỉ cho những con đường thẳng hoặc ngắn nhất để đi đến nơi cần đến, chỉ chính xác các phương hướng đông tây nam bắc để tiện cho việc che nắng, ngăn mưa đón gió; phát hiện và chỉ cho họ một vài khu rừng cây tốt thuận tiện cho việc làm ra những cái gậy… Người mắt sáng này thấy mọi người hòn đảo mờ này chỉ tin những quyền lợi trước mắt có lợi cho cuộc sống, và không hiểu những điều sâu xa nhất là cần phải sáng mắt. Nên cuối cùng cũng bỏ đi khỏi hòn đảo mờ. Người dân ở đây biết ơn rất nhiều đến người mắt sáng này nên đã tôn là vị thần giúp đỡ đời sống cho họ, trong thơ ca của họ cũng ca tụng vị thần này:

 

Bài thơ của hòn đảo mờ về vị thần mắt sáng
Ôi các vị thần tài ba, ngài biết mọi thứ cách xa hàng trăm mét
Ngài không cần gậy mà bước đi vẫn không vấp ngã
Ngài nhận biết mọi thứ không cần sờ trong vội vã
Vị thần ấy thấy cuộc sống không chỉ có màu đen

 

Một thời gian sau, có một người mắt sáng thứ ba đi vào hòn đảo sở mờ. Thấy người dân ở đây sống khổ vì bị mờ mới nói cho họ biết như người đầu tiên. Xong cũng nhận được kết quả tương tự người thứ nhất. Vì lòng từ bi muốn giúp đỡ họ đỡ khổ, đành sống với những người hòn đảo mờ, sinh hoạt như người mờ, nhắm mắt lại như người mờ trong 3 năm. Sau 3 năm, người này đã hiểu rõ cuộc sống người mờ, hiểu rõ ngôn ngữ người mờ và bắt đầu dùng ngôn ngữ người mờ để miêu tả về một cuộc sống sáng mắt: lá cây thường có màu xanh, màu xanh này không hẳn là đen xì như ban đêm, nhưng cũng không sáng mờ như ban ngày. Như khi nhìn thẳng lên trời vào lúc ban ngày thì thấy hơi hồng hồng, thì ngược lại màu hồng là màu xanh….Còn bầu trời cũng có màu xanh lá, như cộng thêm nhiều màu đen hơn thì gọi là màu xanh da trời… Người ấy dạy bảo những hiểu biết ấy thật là mới lạ, giúp mọi người mở rộng hơn hiểu biết và tầm nhìn ra thế giới không chỉ hữu hạn có 3 màu, mọi người ở hòn đảo mờ bắt đầu gọi người ấy là vị thầy của hòn đảo. Chưa hết, sau khi mọi người bắt đầu tin và hiểu một số điều vị thầy ấy nói, vị thầy ấy mới chính thức làm một việc quan trọng nhất đó là chữa sáng đôi mắt mờ cho người dân. Cách chữa mắt ấy khó khăn, vất vả lâu dài và cần lòng kiên trì cao. Vì vậy lúc đầu có rất nhiều người cũng muốn có đôi mắt sáng mà chữa theo, xong sau đó còn lại rất ít người theo lâu dài được. Một số hiếm hoi người mờ theo đúng phương pháp chữa mắt lâu dài và kiên trì đã bắt đầu có kết quả. Họ nhìn bằng mắt nhiều khi đỡ mờ hơn, cá biệt có một số đã có thể sáng mắt được trong vài phút rồi lại mờ trở lại.

 

Người nào đã sáng mắt được vài phút rồi lại mờ lại là họ đã có một kinh nghiệm nhìn cuộc sống khác hẳn, họ đã thay đổi hoàn toàn bên trong, với họ việc quan trọng nhất của cuộc sống này là sáng đôi mắt. Không phải là tập sờ mọi thứ nhanh hơn, không phải là lấy một cô vợ mờ để có một cuộc sống với những đứa con mờ, cũng không phải là có được một chiếc gậy tốt để cho cuộc sống hạnh phúc hơn. Với họ hạnh phúc thật sự là sáng đôi mắt.

 

Tất nhiên nhiều người mờ không hiểu điều xảy ra bên trong này đã rất thắc mắc tại sao người kia lại không ham muốn lấy vợ, tậu gậy dài, hay rèn luyện sờ mọi vật tốt hơn. Câu trả lời được người mắt sáng 5 phút rồi lại mờ đưa ra, xong thật khó để có thể diễn tả những điều ấy cho người khác hiểu. Người này nói khi mắt sáng chúng ta sẽ nhìn trên đầu chúng ta một không gian rộng lớn gọi là bầu trời, và những đám mây bay lơ lửng… Và họ thắc mắc lại thế nó to như thế nào, có to bằng hòn đảo của chúng ta không. Người kia trả lời là không, nó to hơn rất nhiều lần. Họ lại thắc mắc thế nó to như vậy thì anh cho tôi sờ xem. Người kia đành im lặng không trả lời được. Và từ đó trở đi họ gọi anh ta là “người hâm chán đời trên hòn đảo mờ.”

 

Nhiều trăm năm sau, phương pháp chữa bệnh mắt mờ vẫn được lưu truyền trên hòn đảo, suốt quá trình ấy vẫn có người mờ có lòng tin và hiểu biết thực hiện theo. Nhiều người đã có được đôi mắt sáng trở lại, họ đã có một cuộc sống mới hạnh phúc hơn bao giờ hết. Và thật khó để miêu tả một thế giới rộng lớn và tươi đẹp như thế nào cho một người từ bé đã có đôi mắt mờ có thể hiểu được.

 

Ghi chú :

Hòn đảo người mờ: tượng trưng cho một sự hiểu biết eo hẹp, ngắn hạn.

Gậy dài: tượng trưng cho cuộc sống vật chất tiền bạc.

Người đi chữa mắt: là bắt đầu sửa đổi cái kém của bản thân.

Người sáng mắt rồi lại mờ: tượng trưng cho người đã thấy chân lý.

Vị thầy chữa mắt sáng: là bậc giác ngộ và chỉ cho mọi người con đường chân lý.